Hiển thị các bài đăng có nhãn BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 214. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 214. Hiển thị tất cả bài đăng

TÂM HUYỀN * NGUYỄN KHẢI

.
Nguyễn Khải viết di chúc 
10 năm trước khi mất
Cuốn sách 'Thương nhớ Nguyễn Khải' vừa được NXB hội nhà văn ấn hành nhân kỷ niệm 1 năm cây bút tài hoa này qua đời đã hé lộ một chi tiết, 10 năm trước khi mất, Nguyễn Khải đã dự cảm về sự ra đi vĩnh viễn và để lại di chúc với những lời tâm huyết.

Ông viết hai chữ "vĩnh biệt" vào đêm 22/6/1998, với lời nói cuối như sau: "Trong gần bảy chục năm sống, tôi không phàn nàn bất cứ đoạn đời nào, những năm tháng nào. Có cái trước thì mới có cái sau, có cái này mới có cái kia. Tôi quan niệm khiếm khuyết là điềm lành, không có gì phải lo nhiều; hoàn toàn là điềm dữ, không chuẩn bị trước thì tai họa có ngày. Mươi năm trở lại đây tôi đã có ý thức điều chỉnh lại cách sống của mình, cố gắng sống thật tử tế, thật đàng hoàng. Bớt đi được một nửa những cái chưa tử tế cũng là tốt rồi. Tôi tự đánh giá là một cây bút nhẫn nại trong cái nghề của mình, chứ không phải là một cây bút tài hoa, có tài bẩm sinh. Nếu không có cuộc Cách mạng Tháng Tám và hai cuộc kháng chiến thì tôi chỉ là một kẻ vô danh, chứ không thể làm được gì nên chuyện. Cho nên chế độ chính trị hiện nay dẫu có bao nhiêu thiếu sót, có bao nhiêu chuyện đáng buồn, đáng giận, tôi vẫn gắn bó máu thịt với hôm nay. Những cái làm được là kỳ tích của dân tộc, chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ, đưa nước Việt Nam, người Việt Nam sang thế kỷ 21".  

 Cuốn sách mới nhất về nhà văn Nguyễn Khải.
Cuốn Thương nhớ Nguyễn Khải vừa ra mắt, do chính gia đình ông biên soạn, dày 170 trang, bìa cứng, giấy đẹp. Sách nhằm khẳng định Nguyễn Khải là một "nhà văn có những bước đi nhọc nhằn và dũng cảm".
Nhà văn Nguyên Ngọc viết thay lời tựa Thương nhớ Nguyễn Khải với những dòng cảm mến: "Nguyễn Khải có một số phận "rất Việt Nam".

 Anh có một tuổi thơ buồn, éo le và cả tủi nhục nữa - cũng như cái "tuổi thơ" của nhân dân mình vậy, rất có thể đắm chìm mãi mãi nếu tự trong anh - lại cũng như tự trong nhân dân mình vậy - không có một sức tự vươn lên kỳ lạ, im lặng, nhẫn nhục, mà kiên trì, kiên định, dũng cảm một cách thực sự là dũng cảm bởi không hề ồn ào, để thành người, một con người đàng hoàng trong cuộc đời, thành đạt trong sự nghiệp và ở đỉnh cao… Nguyễn Khải không mất, nhà văn rất thời sự ấy lại cũng là nhà văn của tương lai”.

Cuốn sách tập hợp bài viết về Nguyễn Khải của các tác giả như: Nguyễn Chí Trung, Lê Lựu, Lê Văn Thảo, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Khắc Trường, Ngô Vĩnh Bình, Thái Thăng Long, Tương Lai, Nguyễn Trọng Tín, Trần Đức Tiến, Lê Thiếu Nhơn, Đỗ Bích Thúy, Nguyễn Thị Ngọc Hải, Nguyễn Hòa...  
Tâm Huyền

KÝ NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Con rắn biển Hydra

E-mail Print PDF
alt
Nguyễn Đạt Thịnh

Hydra là một sản phẩm thần thoại của người Hy Lạp, nó có đến 9 cái đầu, với 9 cái miệng đầy nọc độc; vai trò của nó là gác cổng địa ngục.
Báo chí Hoa Kỳ đang phục sinh cho con quái vật này, sau khi họ kinh hoàng khám phá ra nguy cơ khủng bố vẫn còn gần như nguyên vẹn, chưa giải quyết; 11 tháng trước họ tưởng mọi việc đã lắng dịu vào đêm Chúa Nhật 01 tháng 05/2011, khi Tổng thống Obama nói trên đài truyền hình: "Tôi tường trình cùng quốc dân Hoa Kỳ và thế giới là Hoa Kỳ vừa thực hiện một cuộc hành quân hạ sát Osama bin Laden". Ông nói thêm: "Sau một cuộc giao tranh ngắn, quân nhân Hoa Kỳ đã giết bin Laden và đem xác ông ta đi; họ thận trọng tránh không gây tổn thương cho những người khác. Lực lượng Hoa Kỳ hoàn toàn không tổn thất gì cả".

Vô cùng can trường và tinh nhuệ, đêm hôm đó lực lượng Người Nhái Hoa Kỳ đã thành công trên mọi ước đoán lạc quan nhất. Họ bay sâu vào lãnh thổ Pakistan, đáp trực thăng trên một biệt thự xây cất kiên cố như một pháo tháp, bên ngoài thị trấn Abbottabad, đột nhập vào phòng riêng của bin Laden, và giết tên trùm khủng bố, đúng vào lúc hắn vói tay chụp khẩu tiểu liên luôn luôn giữ bên mình.
Cả thế giới reo vui; lực lượng liên minh êm thắm rút khỏi Iraq; lực lượng còn trấn đóng A Phú Hãn cũng lên kế hoạch hồi hương trước cuối năm 2014.
Ngay cả ông Obama cũng không ý thức được là chiến công Người Nhái Hoa Kỳ đạt được không giúp Hoa Kỳ chấm dứt chiến tranh; giết chết bin Laden, ông mới chỉ chặt được một trong 9 cái đầu của con rắn biển Hydra.
Al Qaeda-Hydra đang vươn cả 8 cái đầu còn lại để tấn công ông trong suốt 8 tháng sắp tới, thời gian yếu nhược của ông, cũng như của mọi vị tổng thống Hoa Kỳ trong những năm tái ứng cử.


Con rắn biển Hydra 9 đầu.

Cuộc tấn công của al Qaeda-Hydra được tờ nhật báo Washington Post đăng trong số phát hành hôm thứ Hai 26 tháng Ba; trong một bản tin dưới tựa đề Lực lượng A Phú Hãn bắn chết 3 quân nhân NATO; ngày hôm sau, Đại tướng John R. Allen Tư lệnh chiến trường A Phú Hãn họp báo tại Ngũ Giác Đài xác nhận 3 quân nhân bị lính A Phú Hãn bắn chết gồm 2 người Anh và 1 người Mỹ.
Nhận định về việc lính A Phú Hãn giết những người lính ngoại quốc "đến giúp họ chống khủng bố", tướng Allen nói lực lượng Taliban vẫn nỗ lực làm quân ngoại quốc bất tín nhiệm lực lượng an ninh A Phú Hãn. Ông tiên đoán việc lính A Phú Hãn giết lính đồng minh sẽ còn tiếp tục.
Allen chỉ nói lên thực trạng tại A Phú Hãn: tính cho đến nay đã có trên 800 quân nhân Liên Minh bị lính A Phú Hãn sát hại.Chỉ trong vòng 35 ngày, tính từ ngày 20 tháng Một đến ngày 24 tháng Hai 2012 lính A Phú Hãn 4 lần nổ súng giết 6 quân nhân Liên Minh, một đại tá và một thiếu tá Mỹ, và làm 12 lính Pháp bị trọng thương

Đại tướng Gen. John R. Allen

Nhờ có 50% máu Ả Rập trong huyết quản, Tổng thống Obama hiểu rõ 2 cuộc chiến tranh Iraq và A Phú Hãn hơn nhiều người Mỹ khác. Ông không tin tưởng những lãnh tụ Ả Rập dù họ có lập trường rõ rệt thân Mỹ.
Điều đáng tiếc là ông đã không biết lợi dụng việc hạ sát bin Laden để chấm dứt chiến tranh A Phú Hãn, rút quân về nước.
Chấm dứt chiến tranh không có nghĩa là giao A Phú Hãn vào tay al-Qaeda, mà chỉ là thôi không cồng kềnh và tốn kém hiện diện trên đất A Phú Hãn nữa, trong lúc mọi hoạt động quân sự, tình báo, sử dụng drones tấn công các căn cứ mật của địch vẫn thực hiện được, mà lại còn kiến hiệu hơn hiện nay.
Sai lầm của Tổng thống Obama là nỗ lực xây dựng một quốc gia A Phú Hãn hùng mạnh, thịnh vượng, như Tổng thống George W.Bush xây dựng dân chủ cho Iraq.
Công tác xây dựng dân chủ cho một dân tộc khác là việc thiên nan, vạn nan, và không phải là việc người lính Hoa Kỳ được huấn luyện để thực hiện. Ấy vậy mà họ đã phải ở lại chiến trường, làm over time suốt 6 năm nữa -tính từ ngày treo cổ Saddam Hussein- và phải trả cái giá 1548 sinh mạng, không kể những chiến phí cũng đếm bằng hàng ngàn tỉ Mỹ kim.
Nhưng người Ả Rập không thích nền dân chủ Tây phương, và đã bày tỏ thái độ không thích bằng cách giết chết nhiều người lính không hồi hương sau khi đã giết Tổng thống Iraq.
Nguyên tắc rút quân sau khi dứt chiến đã đúng tại Iraq, và đang đúng tại A Phú Hãn. Trong 3 vị tổng tư lệnh Hoa Kỳ đưa quân vào chiến trường Trung Đông, chỉ một mình ông Bush Bố làm đúng nguyên tắc nhanh chóng rút quân.
Hai vị tổng tư lệnh kia lần khân với công tác huấn luyện quân sự và tạo dựng một quân đội cho quốc gia được họ xây dựng.
Họ không buồn nhớ là cả Iraq lẫn A Phú Hãn đều đã có quân đội hùng mạnh trước ngày hai lực lượng quân sự này bị quân Mỹ đánh tan để chống khủng bố.
Giờ này đứng trước hiện tượng con ma bóp cổ ông thầy phù thủy, tướng Allen nói ông đã ra lệnh cho lực lượng Liên Minh thận trọng không ngủ chung một chỗ với lính A Phú Hãn, mặc dù họ cùng đóng chung một đồn để huấn luyện cách đóng đồn cho lính A Phú Hãn.
Allen cũng ấn định những tiêu lệnh canh gác để lúc nào cũng có tối thiểu 1 người lính Liên Minh thức canh, trong lúc những người khác ngủ ngon.
Ông không nói hết mọi biện pháp bảo tồn sinh mạng cho binh sĩ thuộc cấp, nhưng chắc chắn đã có những việc như kiểm soát mìn trước khi bước lên xe, mặc áo giáp, đội nón sắt ngoài xạ trường trong giờ huấn luyện tác xạ cho tân binh.
Câu hỏi cần nêu lên là: "Liệu ông chồng Liên Minh còn có thể sống chung với bà vợ A Phú Hãn được bao lâu nữa, khi mỗi ngày 3 lần ông có thể chết vì thuốc chuột lần trong 3 bữa ăn"

TRUYỀN THỒNG VÀ CÁC HÃNG THĂM DÒ DƯ LUẬN đang tìm xem người Mỹ nghĩ gì về chiến tranh A Phú Hãn. Cuộc thăm dò mới nhất của New York Times và CBS news cho thấy 69% những người được hỏi ý nói Hoa Kỳ không nên can dự vào chiến tranh A Phú Hãn ngay từ ngày đầu tiên. Dĩ nhiên cả hai vị tổng thống đương nhiệm và tiền nhiệm đều chia chung trách nhiệm "can dự" -một ông nhảy vào ổ kiến lửa, ông kia chần chừ chưa chịu nhảy ra.
Mới 4 tháng trước chỉ có 53% người Mỹ nói chiến tranh kéo dài trên một thập niên là đã quá đủ, quân Mỹ nên rút ra dù thắng hay không.

Trả lời câu hỏi về diễn tiến trên trận địa, 68% phê "rất xấu"; trong cuộc thăm dò trước con số chê bai này mới chỉ có 42%.
Trong cuộc thăm dò của tờ Washington Post và Đài truyền hình ABC News, 60% người Mỹ cho là mục đích chiến tranh A Phú Hãn không đáng để Hoa Kỳ gánh chịu những tổn thất đang gánh. Trung tâm Pew Research ghi nhận 50% người Mỹ muốn lập tức rút quân ra khỏi A Phú Hãn.

Trong chiến tranh Việt Nam, cả 3 cuộc tấn công lớn của Việt Cộng đều xảy ra vào những năm bầu cử Mỹ, 1968-1972 và 1975, những năm vị tổng tư lệnh đương nhiệm nhất cử, nhất động đều sợ mất phiếu. Năm 1968, chúng hạ được Tổng tư lệnh Lyndon B. Johnson, hai trận sau Richard Nixon và Gerald Ford đầu hàng.

Năm nay, con rắn biển Hydra có hạ bệ được Obama hay không là tùy bản lãnh của ông tổng tư lệnh này, chứ quyết tâm của rắn vẫn là tấn công kẻ đã chặt mất một cái đầu rắn.

Nguyễn Đạt Thịnh

QUÊ CHOA

Coi dân như địch?
Nguyễn Quang  Lập  

Thứ 7, chủ nhật muốn vui vẻ thư giãn thôi, chẳng muốn bàn chuyện chính trị chính treo làm gì. Nhưng đọc bài AI ĐÃ TẠO RA NHỮNG “SẢN PHẨM” NHƯ THẾ NÀY? của cụ Lê Hiền Đức ( Tại đây) thấy tức quá, không nhịn được. Cụ Lê Hiền Đức kể: Tại phòng tiếp dân của Thanh tra chính phủ, cô QUỲNH ANH, sinh viên năm cuối của Học viện hành chính quốc gia , đang thực tập ở đây, đã nói với một nhân viên khác:” Chị ơi, bọn Phú Túc chúng nó về hết từ trưa rồi.“  “Bọn Phú Túc” ở đây là những người nông dân xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên kéo đến Thanh tra Chính phủ nộp đơn kêu cứu.

Gọi dân là “bọn” có phải coi dân như địch không? Không chắc. Có thể là lối ăn nói xấc xược, khinh nhờn, coi dân như  cỏ rác- thứ văn hóa công quyền mà cô bé này được “giáo dục” từ tấm bé. Chắc chắn nhà trường không dạy món văn hóa đó, chỉ có văn hóa gia đình của các quan lại tạo ra mà thôi.

Cách đây hai tháng, trong bài pv “Vụ Tiên Lãng và bài học lòng dân” ( tại đây), gs Nguyễn Minh Thuyết đã cảnh báo: “Để giải quyết tận gốc vấn đề, theo tôi, việc đầu tiên phải quán triệt một vấn đề tưởng hiển nhiên, nhưng đang bị nhiều lãnh đạo nhầm lẫn: DÂN KHÔNG PHẢI LÀ ĐỊCH”. Liệu có “một bộ phận không nhỏ” coi dân như địch không? Chắc là không, số cán bộ coi dân như địch chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Khi đó mình tin như vậy, vì mình nghĩ hiếm có kẻ nào trên đời lại coi dân như địch. Họ có thể khinh rẻ  dân nhưng coi dân như địch thì không dám đâu.
Chẳng dè  đọc đến đoạn này mới té ngửa người ra:

“ Tôi ôn tồn hỏi:
 - Chị làm ơn cho biết quý danh. Chúng tôi cần biết rõ mình đang nói chuyện với ai?
 Tôi là một bà già đã 81 tuổi còn cô ta ngang với lứa cháu gọi tôi bằng bà. Tuy vậy, câu trả lời của cô ta làm cho tôi thêm giật mình lần nữa:

 - Các người không có quyền hỏi tên tôi.”
Thì ra có tư tưởng coi dân như địch thật. “Các người không có quyền hỏi tên tôi.”, sự xác định địch- ta rất rõ ràng. Cô bé Quỳnh Anh là sinh viên, làm sao cô ta dám mở mồm nói vậy nếu như cô ta không thấm nhuần  tư tưởng ” coi dân như địch”?
Và nếu như có tư tưởng ” coi dân như địch” thật, chứ không phải đôi ba kẻ dăm bảy kẻ ngu xuẩn và khốn nạn lỡ miệng nói ra, thì chúng ta đang đối mặt với những gì tệ hại nhất, ngay cả thời Hậu Lê cũng không có.
Than ôi!

QUÊ CHOA

THỰC PHẨM TRUNG QUỐC




Tuyệt đối không ăn mấy chè boba có mấy hạt trân châu dổm, làm từ bột pha plastic, bây giờ là giày cũ.



 Dân TQ phát hoảng với công nghệ chế trân châu, thạch từ giày rách
Những túi thạch thơm ngon làm quà cho con trẻ hay bạn đang thưởng thức được làm từ chính đôi giày cũ mà bạn bỏ đi
 
  • Ngày 9/4 vừa qua, trên blog của Triệu Phổ - một biên tập viên nổi tiếng của đài truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV đăng tải khuyến cáo của anh và một số phóng viên đồng nghiệp, người tiêu dùng không nên sử dụng trân châu, thạch hoa quả vốn là những món khoái khẩu của nhiều người, nhất là trẻ em. 
Thạch hoa quả "thơm, ngon, bổ, rẻ" làm từ giày rách
Theo điều tra của nhóm phóng viên này, rất có thể những túi thạch thơm ngon làm quà cho con trẻ hay bạn đang thưởng thức được làm từ chính đôi giày cũ mà bạn bỏ đi. 
Biên tập viên Triệu Phổ kêu gọi người tiêu dùng tẩy chay thạch hoa quả, trân châu bẩn
Một lần nữa dư luận Trung Quốc lại dấy lên hồi chuông báo động về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm, trong đó có công nghệ hô biến giày rách thành thạch hoa quả, kem sữa chua hay trà trân châu.
Giày rách, áo da cũ được nghiền nát chế thạch hoa quả
Collagen dùng trong thực phẩm để tạo ra các món giải khát khoái khẩu trong mùa hè như kem, trân châu, thạch hoa quả...thông thường được chiết xuất từ da và xương động vật tươi sống. Tuy nhiên do hám lợi, rất nhiều cơ sở sản xuất các loại thực phẩm này sử dụng nguồn collagen công nghiệp chủ yếu lấy từ rác thải của công nghiệp giày da.
Từ các mảnh da vụn thu gom từ các nhà máy sử dụng da nguyên liệu sản xuất giày, ví hay các đôi giày da, ví da, thắt lưng da sau khi sử dụng đã cũ, rách được gom lại tái chế và chiết xuất ra nguồn collagen rẻ tiền. Những hóa chất có trong đó là mối đe dọa không nhỏ cho sức khỏe của cộng đồng, nhất là khi mùa hè sắp đến, nhu cầu sử dụng các loại thực phẩm này ngày càng tăng cao.
 
Công nghệ biến giày rách thành thạch hoa quả: Giày rách, các mảnh da phế liệu sau khi được thu gom cho vào máy nghiền, ngâm nước 3 ngày, sau đó được lọc qua nước sạch, vắt đi vắt lại khoảng 4 giờ, pha dung dịch lọc 
 

  được với muối để 1 ngày, pha thêm lưu huỳnh để 4 tiếng rồi cho vào nồi đun sôi, để nguội, pha thêm Hydrogen peroxid để làm trắng ngâm tiếp 8 tiếng là có ngay thạch, trân châu thô. Số nguyên liệu này được sắt thành miếng hoặc viên nhỏ đổ cho các đầu mối sản xuất đồ uống giải khát, sau khi đã pha thêm phẩm màu và hương liệu để cho ra các loại thạch hoa quả hương vị khác nhau.
 
Ông Vương Kính Trung, Chủ tịch hiệp hội Collagen Trung Quốc cho biết, một tấn collagen nguyên liệu dùng trong thực phẩm có giá 2000 đến 3000 nhân dân tệ, trong khi 1 tấn collagen nguyên liệu "bẩn" làm từ giày rách chỉ có giá 100 đến 200 nhân dân tệ, chính sự chênh lệch giá cả này khiến cho nhiều doanh nghiệp bất chấp các quy định pháp lý và đạo đức kinh doanh, sức khỏe người tiêu dùng, ngày ngày vẫn cung cấp cho các lò sản xuất đồ uống giải khát với số lượng không thể kiểm soát.


Mẻ trân châu bẩn mới ra lò
Mùa hè sắp đến, nhu cầu sử dụng các đồ uống giải khát có thạch, trân châu, collagen ngày càng tăng, người tiêu dùng cần hết sức cẩn thận khi lựa chọn kẻo tiền mất, tật mang.

TRUNG QUỐC


Trung Quốc “nói một đàng làm một nẻo”

                                     Thanh Quang, phóng viên RFA

2012-04-19
Trong thời gian gần đây, sự trỗi dậy của Trung Quốc tiếp tục gây nhiều chú ý khi Bắc Kinh “nói một đàng làm một nẻo” khiến các tiểu quốc trong khu vực – và cả Hoa Kỳ - quan ngại.

AFP PHOTO
Toàn cảnh Đại lễ đường nhân dân trong quá trình bỏ phiếu vào ngày cuối cùng của Quốc hội Trung Quốc ở Bắc Kinh vào ngày 14 tháng 3 năm 2012.

Chi tiêu quân sự nhiều nhất

Bài báo tựa đề tạm hiểu là “Sự trỗi dậy quân sự của Trung Quốc” được tạp chí The Economist phổ biến mới đây mở đầu rằng cho dù Trung Quốc thường nhấn mạnh tới ý tưởng trỗi dậy trong chiều hướng hòa bình như thế nào đi chăng nữa, nhưng tốc độ và bản chất hiện đại hoá quân đội Hoa Lục chắc chắn gây báo động.
Trả lời vòng vo báo giới mới đây khi được hỏi lý do Hoa Lục gia tăng đáng kể ngân sách quốc phòng, phát ngôn viên Quốc Hội Trung Quốc Lý Triệu Tinh nói rằng Bắc Kinh quyết tâm theo đuổi con đường phát triển hòa bình cùng chính sách quốc phòng mang bản chất hòa bình.
Muốn bành trướng thì trước hết Trung Quốc phải mở cửa Biển Đông vì đó là lối đi ra ngoài của họ. Họ biết khi đi vào biển Đông thì sẽ đụng độ với những thế lực quan trọng.
Ô. Trần Bình Nam
Nhưng giới lãnh đạo Trung Quốc có kế hoạch tăng khoảng 12% chi tiêu quân sự trong năm nay, nâng ngân khoản quân sự chính thức lên 106 tỷ đô la, tức hơn năm ngoái 10 tỷ đô la.
Các phân tích gia lưu ý rằng kinh phí quốc phòng thực sự của Bắc Kinh có thể cao hơn con số này rất nhiều nếu tính cả những lãnh vực khác như thiết bị không gian cho mục tiêu quân sự.
Theo phỏng đoán của các chuyên gia thì trong 3 năm nữa, ngân khoảng quân sự của Trung Quốc sẽ vượt trên tổng mức ngân sách quốc phòng của tất cả 12 xứ láng giềng của Hoa Lục ở vùng Á Châu-Thái Bình Dương.
Bài báo lưu ý rằng, điều gây quan ngại là ý đồ của Trung Quốc vô lường, cũng như tham vọng của các tướng lãnh Bắc Kinh khi xứ Á châu khổng lồ này đang trên đà trở thành nước chi tiêu quân sự nhiều nhất thế giới chỉ trong vòng khoảng 20 năm nay.
Nhưng một trong những thế lực quan trọng và đáng ngại mà Bắc Kinh nhắm tới là Hoa Kỳ, như nhà nghiên cứu về Trung Quốc, ông Trần Bình Nam từ Hoa Kỳ, nhận xét:
“Hiện giờ thì rõ ràng Trung Quốc coi Biển Đông là một phần trong sách lược bành trướng thế lực của họ. Đương nhiên muốn bành trướng thì trước hết Trung Quốc phải mở cửa Biển Đông vì đó là lối đi ra ngoài của họ. Họ biết khi đi vào biển Đông thì sẽ đụng độ với những thế lực quan trọng, mà thế lực quan trọng nhất hiện giờ là Hoa Kỳ.”
001_GR228745-305
Bản đồ Biển Đông và vùng lưỡi bò mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. AFP PHOTO.

Được biết Trung Quốc đầu tư ào ạt cho khả năng ngăn chận thế mạnh áp đảo một thời của Hoa Kỳ để Hoa Lục có thể chiếm ngôi bá chủ trong khu vực, từ các loại phi đạn hiện đại trên bộ, hạm đội tàu ngầm, radar tầm xa, vệ tinh do thám cho tới võ khí không gian nhằm vô hiệu hoá lực lượng Hoa Kỳ.
Đặc biệt là phi đạn liên lục địa gắn đầu đạn nguyên tử bố trí trên hàng không mẫu hạm hoạt động xa bờ gần 3 ngàn cây số.
Tạp chí The Economist lưu ý tới chiến thuật tấn công trước của Trung Quốc dù Bắc Kinh luôn nói rằng các loại võ khí chiến cụ của họ chỉ nhằm phòng vệ; mục tiêu chủ chốt của Bắc Kinh là làm tê liệt các căn cứ Hoa Kỳ ở vùng Tây Thái Bình Dương và đẩy hạm đội Mỹ ra khỏi vùng “vòng đai các quần đảo đầu tiên” trải dài từ Bắc cho tới Nam Thái Bình Dương, phong toả những vùng Hoàng Hải, Hoa Đông, Nam Hải - tức Biển Đông.
Đà gia tăng ngân sách quốc phòng cùng tham vọng của Trung Nam Hải, nhất là hành động ngày càng gây hấn cùng sự kiên quyết khẳng định chủ quyền gần trọn Biển Đông, khiến các nước láng giềng thêm bất an.
Giải pháp duy nhất mà Trung Quốc có thể thoát khỏi bế tắc đối với những vụ tranh chấp ở khu vực biển Đông, đó là chấp nhận ngồi vào bàn hội nghị.
LS Vũ Đức Khanh
Nhiều nước trong khu vực, từ VN, Philippines, Indonesia, Nam Hàn, Nhật Bản cho tới Ấn Độ và cả Úc đã bắt đầu tăng cường khả năng quân sự, âm thầm gia tăng ngân sách quốc phòng, nhất là cho lực lượng hải quân, tạo nên nguy cơ chạy đua võ trang mà tờ The Economist báo động “thực sự đáng ngại”.
Quan ngại trước một xứ Trung Quốc khổng lồ “trỗi dậy” khiến ảnh hưởng tới thế tương quan lực lượng trong khu vực, các nước trong vùng, nhất là ở Đông Nam Á, hoan nghênh sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Á Châu.
Thậm chí Miến Điện từng mang tiếng độc tài quan phiệt cũng dần hình thành mối quan hệ nồng thắm với Washington – và cả phương Tây.

Viễn tượng xung đột

Theo nhận xét của chuyên gia Jessica Brown thuộc Trung tâm Nghiên cứu Độc lập tại Úc, thì Hoa Kỳ lâu nay có thế mạnh quân sự vượt trội trong khu vực, nơi các nước châu Á nói chung mong muốn thế mạnh ấy tiếp diễn vì nó từng chứng tỏ có lợi và giúp các tiểu quốc Á Châu hưng thịnh.


Tất cả những nước Đông Nam Á, theo chuyên gia Jessica Brown, đều có mối quan hệ khá sâu sát với Trung Quốc và muốn khai thác sự phát triển kinh tế của Bắc Kinh, nhưng không nước nào muốn Hoa Lục đạt vị thế khống chế trong khu vực về mặt chiến lược.
Và cũng giống như Úc, các nước Đông Nam Á muốn duy trì hiện trạng như vậy tại vùng Á Châu càng lâu càng tốt để cho họ được sự bảo đảm an ninh từ Hoa Kỳ trong khi hưởng lợi từ sự tăng trưởng kinh tế Trung Quốc.\
Theo chuyên gia Jessica Brown thì các chính phủ Đông Nam Á xem mọi xung đột công khai giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là “cơn ác mộng”.
Ký giả Daniel Flitton của tờ Sydney Morning Herald lưu ý rằng thế giới ngày càng cảm nhận rõ dáng dấp Hoa Lục khi Bắc Kinh xâm nhập toàn cầu, và phát hiện rằng cường quốc mới trỗi dậy ấy thường không chơi đúng luật.
Viễn tượng xung đột khi Trung Quốc bành trướng khắp vùng châu Á, theo ký giả Flitton, đã thực sự cảnh tỉnh người dân trong vùng về mối thách thức đối với trật tự hiện hữu, về sức mạnh kinh tế khiến hình thành sức mạnh quân sự; và việc quyết định ranh giới ở đâu trên biển – như ở quần đảo tranh chấp tại biển Đông – có thể dẫn tới chiến cuộc nguy hại.
Nhưng, theo LS Vũ Đức Khanh ở Cacada chuyên về các vấn đề Bang giao Quốc tế và Luật Quốc tế, thì giữa lúc căng thẳng trong khu vực tiếp tục gia tăng, Trung Quốc có thể và nên tìm sự trợ giúp từ bên ngoài. Vì sao? Vì Bắc Kinh sẽ bị nhiều thua thiệt trong mọi xung đột trong khi cuộc chiến nào cũng đều tạo nên gánh nạng kinh tế không cần thiết. LS Vũ Đức Khanh cho biết:
“Trung Quốc không có lợi gì khi gây chiến ở khu vực biển Đông. Trong giai đoạn hiện hại, giải pháp duy nhất mà Trung Quốc có thể thoát khỏi bế tắc đối với những vụ tranh chấp ở khu vực biển Đông, đó là chấp nhận ngồi vào bàn hội nghị và để Indonesia làm trung gian hòa giải vấn đề.
Tôi nghĩ rằng đối tác duy nhất có thể giúp giải quyết bế tắc hiện tại là Indonesia vì đây là quốc gia trụ cột của khối ASEAN, đồng thời có mối quan hệ chặt chẽ với Hoa Kỳ cũng như Trung Quốc về cả chính trị, kinh tế lẫn quốc phòng.”
Vẫn theo LS Vũ Đức Khanh, giữa lúc Bắc Kinh khó có thể lựa chọn đường hướng hành động mà không bị mất mặt, thì họ không nên bỏ qua điều thiết yếu là ổn định biển Đông, cho dù sự ổn định ấy chỉ là duy trì hiện trạng trong khu vực.
Tạp chí The Economist vừa nói lưu ý rằng điều có lợi Trung Quốc là họ phải xây dựng niềm tưởng với các nước láng giềng, làm giảm sự bất tín chiến lược hỗ tương với Hoa Kỳ và bày tỏ thiện chí tuân thủ tiêu chuẩn thế giới - mà khởi điểm tốt đẹp là Bắc Kinh chấp nhận đưa những vụ tranh chấp lãnh hải ở biển Hoa Đông và Nam Hải – tức biển Đông – ra tòa án quốc tế.

Chiến thuật “Lộng giả thành chân” của Trung Quốc tại Biển Đông

 Quỳnh Chi, phóng viên RFA 2012-04-20

 Nhiều năm nay, để bảo vệ chủ quyền được cho là của mình tại Biển Đông, Trung Quốc không có hành động nào ngoài việc liên tiếp lên tiếng khẳng định chủ quyền và đẩy mạnh hình ảnh đường lưỡi bò trên quốc tế. Nguồn báo TQ/peopledaily.cn Tàu chiến Haijian (Hải Giám) hiện đại của Trung Quốc tuần tiểu ngày đêm trên các khu vực tranh chấp ở Biển Đông. Nhiều người cho rằng Trung Quốc đang sử dụng chiến thuật “Big lie” – “Lộng giả thành chân”.

Quỳnh Chi tường trình trong phần sau: Chiến thuật tâm lý “mưa dầm thấm dai” Hôm 18 tháng 4, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc lại một lần nữa đăng đàn bác bỏ một phiên tòa quốc tế theo lời đề nghị cách đó vài ngày của phía Philippines và tiếp tục khẳng định chủ quyền mà Bắc Kinh gọi là “không thể tranh cãi” tại vùng Biển Đông. Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại, Trung Quốc chưa từng trưng ra một bằng chứng thuyết phục về chủ quyền mà theo họ đã có từ lâu tại vùng tranh chấp.

 Nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc cho biết: “Trung Quốc từ trước đến giờ luôn nói là họ có chủ quyền ở Biển Đông từ hàng ngàn năm nay. Họ “bịa” ra hai địa danh Nam Sa và Tây Sa. Và vấn đề này đã được các nhà nghiên cứu Việt Nam chỉ ra rất rõ trong các cổ sử, chính sử, địa phương chí, bản đồ của Trung Quốc từ vài ngàn năm cho đến trước năm 1909 thì Tây Sa, Nam Sa là câu chuyện hoang đường trong lịch sử Trung Quốc. Chỉ những học giả Trung Quốc thống nhất theo quan điểm nhà nước là cho rằng Tây Sa, Nam Sa là của họ”. Thực tế, cách thức mà Trung Quốc đang sử dụng là liên tiếp khẳng định chủ quyền, đẩy mạnh tuyên truyền trong nước và quốc tế thông qua truyền thông cùng các công trình nghiên cứu khoa học. Và dĩ nhiên, Trung Quốc mặc nhiên hành xử như một nước có chủ quyền thực sự...

 Theo một nghiên cứu, sưu tầm mới của ông Đinh Kim Phúc, hầu hết các bản đồ Trung Quốc từ năm 1909 đến Đường màu đỏ trên bản đồ là vùng biển hình “lưỡi bò” mà Trung Quốc tự vẽ để giành chủ quyền vùng biển Đông Đường màu đỏ trên bản đồ là vùng biển hình “lưỡi bò” mà Trung Quốc tự vẽ để giành chủ quyền vùng biển Đông được đang tải trên tất cả hệ thống truyền tin của TQ- Source tianvon-china năm 1949 đều thể hiện cương vực của TQ chỉ đến đảo Hải Nam. Chỉ có một tấm bản đồ duy nhất vào năm 1925 thì có ghi là cực nam biên giới của nước này là đảo Tri Tôn trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Quan điểm nhất quán của Trung Quốc là từ chối đề nghị của một phiên tòa quốc tế và từ chối giải quyết đa phương. Trong khi đó, đã có 4 trong số 6 nước tranh chấp thuộc khối ASEAN và Trung Quốc đã cùng khối này tham gia ký kết bản tuyên bố chung về Qui tắc ứng xử trên biển giữa các bên (DOC) năm 2002.


 Thực tế, cách thức mà Trung Quốc đang sử dụng là liên tiếp khẳng định chủ quyền, đẩy mạnh tuyên truyền trong nước và quốc tế thông qua truyền thông cùng các công trình nghiên cứu khoa học. Và dĩ nhiên, Trung Quốc mặc nhiên hành xử như một nước có chủ quyền thực sự bao gồm cả việc tiến hành khai thác tài nguyên, thiết lập cơ quan hành chính, đẩy mạnh du lịch¸ tiến hành tuần tra, bắt bớ và phản đối bất cứ ai bị cho là vi phạm chủ quyền của Bắc Kinh mặc dù chưa bao giờ trưng ra được các bằng chứng thuyết phục. Việc này đã khiến nhiều người cho rằng đây là chiến thuật “Lộng giả thành chân”, hay còn gọi là “Lời nói dối khổng lồ”, đã xuất hiện từ thời Đức Quốc Xã. “Tôi đã từng gióng lên tiếng chuông cảnh báo đây là cách làm giống Đức quốc xã: dựng chuyện không thành có, đổi trắng thành đen mà nói hoài nói mãi thì nó có một hiệu ứng nào đó”. Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, một người luôn theo dõi các sự kiện về Biển Đông cho biết: “Tôi đã từng gióng lên tiếng chuông cảnh báo đây là cách làm giống Đức quốc xã: dựng chuyện không thành có, đổi trắng thành đen mà nói hoài nói mãi thì nó có một hiệu ứng nào đó”.

 Nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc cho rằng Trung Quốc không thể dựa vào các chứng cứ thuyết phục nên phải dùng cách “mưa dầm thấm đất”: “Trung Quốc thì luôn lấy chiến thuật “lấy thịt đè người”, “mưa dầm thấm dai”. Họ càng nói mà chúng ta không có điều kiện phản biện lại thì những ai không am hiểu về Biển Đông thì sẽ dễ dàng tin họ. Trong vòng 10 năm trở lại đây thì Trung Quốc tập trung “rao giảng” cái gọi là Tây Sa và Nam Sa tại các diễn đàn quốc tế. Tiếc rằng các học giả Việt Nam không có nhiều điều kiện để tiếp cận những diễn đàn đó hay truyền bá những kết quả nghiên cứu của mình với quốc tế. Và hạn chế về ngoại ngữ cũng là một vấn đề”.

Trung Quốc thì luôn lấy chiến thuật “lấy thịt đè người”, “mưa dầm thấm dai”. Họ càng nói mà chúng ta không có điều kiện phản biện lại thì những ai không am hiểu về Biển Đông thì sẽ dễ dàng tin họ. ông Đinh Kim Phúc Ông Nguyễn Đình Đầu có nhiều công trình nghiên cứu về lãnh thổ Việt Nam Ông Nguyễn Đình Đầu có nhiều công trình nghiên cứu về lãnh thổ Việt Nam. RFA file Mười năm trở lại đây, Trung Quốc tập trung cho các nghiên cứu khoa học về biển Đông với số học giả trong lĩnh vực này lên đến khoảng 4 ngàn người. Và trong một email của một học giả người Trung Quốc tên Xuemei Shao gởi cho một nhóm học giả Việt Nam đã cho biết việc chèn bản đồ lưỡi bò vào các nghiên cứu khoa học là chủ trương của chính phủ nước ông. Bản đồ đứt khúc chín đoạn này ngày càng xuất hiện ở các tạp chí khoa học trên thế giới trong đó có cả tạp chí khoa học nổi tiếng Science (như bài ““Lịch sử nhân khẩu học Trung Quốc” của giáo sư Trung Quốc Xizhe Peng” đăng hồi năm 2011).

Hiện tại, trong phiên bản tiếng Hoa của Google, bản đồ Trung Quốc xuất hiện với đường lưỡi bò bao trọn Biển Đông. Và phiên bản tiếng Anh của Google cũng ghi rằng Hoàng Sa là thuộc Trung Quốc (Paracel Island, China). Hậu quả phương pháp tuyên truyền, nhồi sọ “Big lie” – “Lời nói dối khổng lồ” hay còn gọi là “lộng giả thành chân” được nhiều người định nghĩa như một chiến thuật tuyên truyền. Trong thời Đức quốc xã, chiến thuật tâm lý của Hitler được định nghĩa là “Không bao giờ để dư luận lắng xuống, không bao giờ chấp nhận lỗi lầm” và rằng “Con người tin vào một lời nói dối lớn - hơn là tin vào một lời nói dối nhỏ và nếu một lời nói dối được lập lại nhiều lần với nhiều người, người ta sẽ tin vào nó không sớm thì muộn”.

 Trong quyển sách Mein Kampf (Cuộc tranh đấu của tôi) viết năm 1925, Hitler còn cho rằng mặc dù sự thật đã được chứng minh, nhưng một khi có quá nhiều người cùng nói một lời nói dối thì người ta vẫn nghi ngờ có một cách giải thích nào đó cho lời nói dối ấy. Trung Hoa có câu chuyện “Tam nhân thành hổ”. Chuyện kể rằng vào thời Chiến quốc, một đại thần có tên Bàng Thông vì muốn thử lòng tin của vua nước Ngụy đối với mình nên đã hỏi vua rằng: “Nếu có người nói có một con hổ trên phố, bệ hạ có tin không?”. Nhà vua lắc đầu bảo “Không tin” vì hổ không thể nào lên phố. Nhưng khi được hỏi “Nếu có hai người nói có một con hổ trên phố, bệ hạ có tin không?” 

Vua nước Ngụy trả lời “Ta nửa tin nửa ngờ”. Và vị đại thần hỏi “Nếu có ba người nói có một con hổ trên phố, bệ hạ có tin không?” Các quốc gia đang có chủ quyền trên vùng Biển Đông. Screen cap/us-china-institude Các quốc gia đang có chủ quyền trên vùng Biển Đông. Screen cap/us-china-institude Lúc đó thì vua nước Ngụy trả lời “Nếu mọi người đều nói như vậy, ta đành phải tin”. “Big lie” – “Lời nói dối khổng lồ” hay còn gọi là “lộng giả thành chân” được nhiều người định nghĩa như một chiến thuật tuyên truyền. Trong thời Đức quốc xã, chiến thuật tâm lý của Hitler được định nghĩa là “Không bao giờ để dư luận lắng xuống, không bao giờ chấp nhận lỗi lầm” Trong văn hóa Trung Quốc, câu chuyện “Tam nhân thành hổ” và “Tăng Sâm giết người” như hai mẫu chuyện tiên biểu nói về chiến thuật “Lộng giả thành chân”, cho thấy một lời nói dối khổng lồ có một sức mạnh ghê gớm. 

 Chưa thể khẳng định chính xác Trung Quốc đã thành công như thế nào trong việc sử dụng chiến thuật này, nhưng có thể khẳng định nó đủ gây lúng túng cho những ai không có đủ kiến thức lịch sử, pháp lý. Nhà nghiên cứu Biển Đông Nguyễn Đình Đầu nhận xét: “Chính phủ phải ủng hộ những người nghiên cứu lịch sử cho chính xác. Trong một giai đoạn, nếu chính phủ thấy ai nói đến Hoàng Sa-Trường Sa thì dè dặt. Cũng như tôi phải đợi hơn 10 năm mới có thể nói được. Khi cấm cản như thế thì mình có ít tài liệu. Khi Trung Quốc đưa ra những tài liệu thì mình không đọc và nghĩ là những tài liệu đó là chính xác”.

 Ông Đinh Kim Phúc cho biết, hiện tại, rất nhiều nhà nghiên cứu Biển Đông tại Việt Nam hoang mang về chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa. Và theo GS Nguyễn Đăng Hưng, nó sẽ tạo cơ hội cho những hành động không minh bạch: Trong văn hóa Trung Quốc, câu chuyện “Tam nhân thành hổ” và “Tăng Sâm giết người” như hai mẫu chuyện tiên biểu nói về chiến thuật “Lộng giả thành chân”, cho thấy một lời nói dối khổng lồ có một sức mạnh ghê gớm.

 “Tôi nghĩ là giọng điệu tuyên tuyền này đã ăn sâu vào một lớp người nào đó tại Việt Nam. Thời nào cũng vậy, nếu đã có một thế lực thù địch đủ mạnh thì nó có thể tạo ra cho Việt Nam những Trần Ích Tắc, những Bản đồ vùng lưỡi bò mà Bắc Kinh gọi là vùng “không thể tranh cãi” của Trung Quốc. AFP Bản đồ vùng lưỡi bò mà Bắc Kinh gọi là vùng “không thể tranh cãi” của Trung Quốc. AFP Lê Chiêu Thống mới”. Trong khi truyền thông Trung Quốc đẩy mạnh việc khẳng định và giáo dục người dân về chủ quyền tại Biển Đông, thì vấn đề này tại Việt Nam lại cho là “nhạy cảm”. Hậu quả, nhiều người Việt Nam càng bị lúng túng khi phải khẳng định chủ quyền của mình. Tuy nhiên, để vấn đề “Lộng giả thành chân” không xảy ra tại Biển Đông, chỉ vấn đề truyền thông thì chưa đủ. Ông Đinh Kim Phúc cho biết: “Nhà nước phải tập hợp các học giả, thống nhất lập trường và quan điểm nghiên cứu; thống nhất dữ liệu hiện có để làm cơ sơ tiếp tục nghiên cứu. Thứ hai là phải đưa nội dung chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa vào chương trình giáo dục. Thứ ba, nên mạnh dạn đưa các học giả ra nước ngoài tham dự các diễn đàn quốc tế về Biển Đông để tranh luận với học giả Trung Quốc và giải thích với học giả quốc tế”.

 Tôi nghĩ là giọng điệu tuyên tuyền này đã ăn sâu vào một lớp người nào đó tại Việt Nam. Thời nào cũng vậy, nếu đã có một thế lực thù địch đủ mạnh thì nó có thể tạo ra cho Việt Nam những Trần Ích Tắc, những Lê Chiêu Thống mới ông Đinh Kim Phúc Mặc dù chưa khẳng định Trung Quốc thành đến mức nào, nhưng có thể thấy khá rõ ràng ý định của Trung Quốc trong các tuyên bố trong tương lai dựa vào việc tạo ra những tư liệu hiện tại. 

Chẳng hạn, bản đồ đường lưỡi bò xuất hiện đầu tiên tại Trung Quốc vào năm 1947 trên một tờ báo tư nhân. Thì trong văn bản chính thức gởi cho Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa của LHQ vào năm 2009, Trung Quốc khẳng định chủ quyền tại Biển Đông dựa vào bản đồ chín đoạn năm 1947. “Chính nghĩa và sự thật luôn luôn thắng”, đó là chân lý mà rất nhiều người tin tưởng. Sự thất bại của Đức quốc xã vào năm 1945 sau một thời gian sử dụng chiến thuật “Lộng giả thành chân” đã chứng minh rằng cuối cùng thì chỉ có sự thật mới thật sự thuyết phục được con người. Tuy nhiên, lịch sử cũng chứng minh rằng để chiến thắng một lời nói dối nhất là một lời nói dối khổng lồ thì cần rất nhiều nổ lực đấu tranh. Và GS Nguyễn Đăng Hưng gọi đó là “sự dấn thân” . http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/China-big-lie-strate-in-east-sea-04202012095320.html 

 

Căng thẳng giữa Philippines, Trung Quốc ở Biển Đông leo thang


binh sĩ Philippines kiểm tra 1 trong 8 chiếc tàu đánh cá của ngư dân Trung Quốc bị phát hiện ở Scarborough Shoal, một khu vưc tranh chấp chủ quyền
Hình: Reuters
binh sĩ Philippines kiểm tra 1 trong 8 chiếc tàu đánh cá của ngư dân Trung Quốc bị phát hiện ở Scarborough Shoal, một khu vưc tranh chấp chủ quyền
Philippines ngày 20/4 tố cáo Trung Quốc làm leo thang vụ đối đầu 10 ngày qua giữa hai nước tại Biển Đông bằng cách gửi thêm 1 tàu tuần tiễu thứ ba tới bãi đá ngầm Scarborough, nơi cả hai bên đều nhận chủ quyền.

Vụ đụng độ xảy ra hôm 10/4 khi 2 tàu hải giám của Bắc Kinh tới ngăn không cho tàu chiến của Manila bắt giữ các ngư phủ Trung Quốc bị cáo giác là đánh bắt trộm bất hợp pháp trong lãnh hải Philippines.

Báo chí Trung Quốc nói chiếc tàu tuần tiễu thứ ba được Bắc Kinh phái tới khu vực sau khi Philippines không chịu rút lui tàu tuần duyên của họ ra khỏi địa điểm xảy ra đụng độ.

Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Philippines, Raul Hernandez, nhấn mạnh hành động của Trung Quốc làm leo thang căng thẳng và vi phạm thỏa thuận trước đó khi đôi bên cam kết không làm phức tạp thêm vụ việc. Ông Hernandez nói Philippines biết rõ thế giới đang theo dõi vụ này và những gì đang xảy ra cho thấy cách Trung Quốc khẳng định chủ quyền ở Biển Đông không dựa trên cơ sở luật quốc tế.

Ngược lại, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Lưu Vị Dân, khẳng định quần đảo đang xảy ra tranh chấp giữa đôi bên là một phần không thể tách rời của lãnh thổ Trung Quốc, và rằng tuyên bố nhận chủ quyền của Philippines là vô căn cứ.

Philippines cho hay sẵn sàng đem vụ tranh chấp ra trước một tòa án quốc tế mặc dù Trung Quốc đã lên tiếng phản đối.

Vụ đối đầu giữa Philippines và Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh tranh chấp ở Biển Đông giữa Trung Quốc với các nước Đông Nam Á trong đó có Việt Nam đang leo thang, với việc Bắc Kinh bắt 21 ngư phủ Việt từ tháng 3 tới nay chưa thả, đồng thời liên tục cảnh cáo Nga và Aán Độ không được hợp tác thăm dò dầu khí với Việt Nam trên Biển Đông.

Ngoài Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, các nước khác trong khu vực cũng có tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông bao gồm Đài Loan, Malaysia, và Brunei.


 

BÀ ĐẶNG THỊ HOÀNG YẾN



Có gì đằng sau vụ bãi nhiệm bà Đặng Thị Hoàng Yến
2012-04-19
Quốc hội Việt Nam có thể bãi nhiệm tư cách đại biểu quốc hội với bà Đặng Thị Hoàng Yến, chỉ sau chưa đầy một năm bà này được công nhận là đại biểu quốc hội khóa 13 nhiệm kỳ 2011 đến 2016.
Photo Viet Dung/bao Dat Viet
Bà Đặng Thị Hoàng Yến tại diễn đàn Quốc hội
Nếu như việc bãi nhiệm bà Yến trở thành hiện thực thì đâu là nguyên nhân dẫn đến bãi nhiệm này? Còn những gì uẩn khúc đằng sau vụ bãi nhiệm bà Đặng thị Hoàng Yến? Việt Hà có bài tìm hiểu và tường trình sau đây:

Với 100% phiếu tán thành tại cuộc họp vào ngày 18/3 vừa qua, đoàn chủ tịch ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc Việt Nam đã nhất trí đề nghị quốc hội Việt Nam bãi nhiệm tư cách đại biểu quốc hội của bà Đặng Thị Hoàng Yến, đại biểu tỉnh Long An.

Cần xem xét tư cách ĐBQH cho đúng quy định


Quyết định này của ủy ban mặt trận tổ quốc Việt nam thực sự cũng không làm nhiều người ngạc nhiên vì câu chuyện lùm xùm của bà Yến đã được báo chí nói đến từ giữa năm 2011. Nguyên đại biểu quốc hội các khóa 11 và 12, ông Lê Văn Cuông nhận xét:

Lê Văn Cuông:quy định của pháp luật Việt Nam với các đại biểu ứng cử trên hết là phải trung thực, có gì quá khứ hay hoàn cảnh gia đình thế nào đều phải kê khai rõ ràng để cử tri xem xét chọn lựa. Nhưng ở đây vì lý lịch có những vấn đề dính dáng đến nhân thân, đến chồng bà Yến, ly hôn, rồi liên quan đến đảng viên. Nó là cá nhân nhưng không đề cập đến lý lịch như vậy rõ ràng là thiếu trung thực, khai man lý lịch, vi phạm quy định. Như vậy rõ ràng là phẩm chất đạo đức của đại biểu quốc hội không xứng đáng, vấn đề này cần xem xét xử lý cho đúng quy định, đảm bảo sự tín nhiệm của cử tri.

Ngay từ trước khi bà Đặng Thị Hoàng Yến chính thức trở thành đại biểu quốc hội khóa 13 vào năm 2011, các cử tri ở tỉnh Long An đã có thư kiến nghị các cấp có liên quan xem xét tư cách đại biểu quốc hội của bà Yến vì bà có bản lý lịch xấu và dùng tiền để lôi kéo mua chuộc cử tri.
...Nó là cá nhân nhưng không đề cập đến lý lịch như vậy rõ ràng là thiếu trung thực, khai man lý lịch, vi phạm quy định. Như vậy rõ ràng là phẩm chất đạo đức của đại biểu quốc hội không xứng đáng, vấn đề này cần xem xét xử lý cho đúng quy định, đảm bảo sự tín nhiệm của cử tri.
ông Lê Văn Cuông

Quang cảnh một kỳ họp quốc hội. AFP photo
Quang cảnh một kỳ họp quốc hội. AFP photo
Suốt từ tháng 7 năm 2011 đến nay, các báo Cựu Chiến Binh và báo Người Cao Tuổi đã liên tục có những bài viết phanh phui sự thật về nhân thân của bà Yến.

Theo điều tra của các báo này, bà Đặng Thị Hoàng Yến đã khai man quê quán, đánh cắp tài liệu mật để tham gia đấu thầu dự án lớn và bị cơ quan An ninh Bộ công an tiến hành khởi tố bị can với tội cố ý làm lộ bí mật nhà nước. Bà cũng bị cáo buộc đã kết hôn với một Việt Kiều, người đã lừa đảo chiếm đoạt hơn 200 tỷ đồng của một công ty trong nước và bị truy nã. Bà Yến đã không khai các chi tiết này vào lý lịch xin ứng cử đại biểu quốc hội. Lý do mà bà đưa ra là vì bà đã ly dị chồng từ trước khi ứng cử. Báo chí cho rằng vụ ly dị chưa kết thúc. Bà Yến cũng không khai vào lý lịch mình là đảng viên. Lý do mà bà đưa ra sau này là vì bận làm ăn, đi Mỹ nhiều để tìm hiểu thị trường nên bà không có thời gian sinh hoạt đảng và do đó tự thấy mình không còn là đảng viên nên không khai.

Là chủ tịch tập đoàn Tân Tạo, bà Yến rõ ràng là có nhiều tiền. Điều tra của báo chí trong nước cũng cho thấy để lôi kéo cử tri, bà Yến đã tổ chức một buổi tri ân với 1.300 đại biểu vào ngày 29 tháng 4 năm 2011. Tại buổi tri ân này bà đã tặng mỗi người 500.000 đồng sau khi họ nghe bà phát biểu.

Với một bản lý lịch đầy những điều đáng nghi ngờ như vậy, vào tháng 9 năm 2011, cả hai báo Cựu Chiến Binh và báo Người Cao Tuổi đã làm chung một kiến nghị xem xét từ cách đại biểu quốc hội của bà Đặng Thị Hoàng Yến. Kiến nghị được gửi lên ủy ban thường vụ quốc hội, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và chủ nhiệm ủy ban kiểm tra trung ương đảng.

Khuyết điểm ở hệ thống kiểm tra và quốc hội


Câu chuyện bà Đặng thị Hoàng Yến bị xem xét bãi nhiệm tư cách đại biểu quốc hội cũng làm nảy sinh một câu hỏi về hệ thống kiểm tra, xác minh tính minh bạch trong lý lịch của những người làm đại biểu quốc hội của Việt Nam. Theo nguyên đại biểu quốc hội Lê Văn Cuông thì hệ thống này còn nhiều hạn chế.

Lê Văn Cuông: hiện nay quốc hội cũng chưa có thiết chế, cơ chế đảm bảo tính minh bạch của các đại biểu mà cũng chỉ dựa trước hết vào sự tự giác kê khai của cá nhân đại biểu và ứng viên. Sau đó có một số bộ phận liên quan, chủ yếu là mặt trận tổ quốc, hoặc cơ quan nội vụ, nếu là đảng viên thì là ban tổ chức của đảng có xem xét lý lịch và quá trình công tác, từ đó người ta xác nhận có đủ điều kiện ứng cử không….

Khi được hỏi về trường hợp của bà Đặng thị Hoàng yến, ông Lê Văn Cuông cho rằng khuyết điểm nằm không chỉ ở bà Yến mà còn ở các cơ quan chức năng có liên quan và quốc hội.
Đây là khuyết điểm của cá nhân bà Yến không trung thực trong khi khai lý lịch, thứ hai là các cơ quan chức năng liên quan liên quan đến quá trình bầu cử cũng thiếu trách nhiệm mà không đi xác minh cụ thể các vấn đề liên quan đến bà Yến và nhân thân bà Yến
Ông Lê Văn Cuông


Bà Đặng Thị Hoàng Yến vẫn là một trong số những người phụ nữ giàu nhất Việt Nam.
Bà Đặng Thị Hoàng Yến vẫn là một trong số những người phụ nữ giàu nhất Việt Nam.Nguồn giaoduc.net
Lê Văn Cuông: Theo ông Lê Văn Cuông thì ủy ban kiểm tra tư cách đại biểu quốc hội chỉ có khoảng 3 ngày để xem xét lý lịch các đại biểu trước khi kỳ họp thứ nhất của quốc hội khóa đó diễn ra, nên việc xem xét chỉ mang tính thủ tục mà thôi. Hiện quốc hội khóa 13 có tới 500 đại biểu.

đây là khuyết điểm của cá nhân bà Yến không trung thực trong khi khai lý lịch, thứ hai là các cơ quan chức năng liên quan liên quan đến quá trình bầu cử cũng thiếu trách nhiệm mà không đi xác minh cụ thể các vấn đề liên quan đến bà Yến và nhân thân bà Yến mới để xảy ra tình trạng này. Với quốc hội thì thường trước khi xác nhận tư cách đại biểu có thành lập ủy ban kiểm tra tư cách đại biểu quốc hội nhưng thời gian quá ngắn và tình hình phức tạp nên họ chỉ làm một bước nào đó rồi giao cho ủy ban thường vụ quốc hội tiếp tục, chứ không có một thiết chế chuyên trách theo dõi và xác nhận vấn đề này.

Cái dù của bà Yến?


Việc bà Đặng thị Hoàng Yến bị xem xét bãi nhiệm tư cách đại biểu quốc hội cũng không khỏi làm những người quan tâm băn khoăn về lý do tại sao với một lý lịch với nhiều mờ ám như vậy mà bà Yến vẫn được đề nghị ra ứng cử, đặc biệt là sau vụ bà bị cơ quan an ninh bộ công an khởi tố vi tội cố ý làm lộ bí mật nhà nước vào năm 1998. Theo báo người cao tuổi số ra ngày 5 tháng 8 năm 2011, bà Yến đã thoát nạn bởi được một vị lãnh đạo cao cấp che chở. Báo này không nêu đích danh người đó là ai. Tuy nhiên các thông tin không chính thức được lan truyền trên mạng cho thấy bà có quan hệ mật thiết với chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
Theo báo người cao tuổi số ra ngày 5 tháng 8 năm 2011, bà Yến đã thoát nạn bởi được một vị lãnh đạo cao cấp che chở. Báo này không nêu đích danh người đó là ai. Tuy nhiên các thông tin không chính thức được lan truyền trên mạng cho thấy bà có quan hệ mật thiết với chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Cũng có ý kiến cho rằng việc bà Yến bị xem xét bãi nhiệm cho thấy một mâu thuẫn khác. Trong một bài viết được đăng tải trên mạng vào ngày 17 tháng 4, giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Việt Nam thuộc học viện Quốc phòng Úc nhận định ‘thật khó để một người như bà Yến có thể trở thành người giàu nhất nhì tại Việt Nam mà không dẫm chân vào một ai đó trong quá trình này’. Chuyên gia này nhận định, hệ thống luật pháp của Việt nam còn quá yếu kém và đang trong giai đoạn xây dựng nên đã không thể làm tròn chức năng của mình. Chính vì vậy, thật khó để có thể tìm được một doanh nhân hoàn toàn trong sạch theo luật pháp Việt Nam.
‘thật khó để một người như bà Yến có thể trở thành người giàu nhất nhì tại Việt Nam mà không dẫm chân vào một ai đó trong quá trình này’.
Giáo sư Carl Thayer

Khía cạnh thứ hai mà chuyên gia Carl Thayer đưa ra trong bài viết của mình chính là việc báo chí trong nước của Việt Nam do một người có quyền lực điều hành chỉ đạo các bài viết, bao gồm cả các bài viết chỉ trích bà Yến, vậy câu hỏi mà giáo sư Carl Thayer đặt ra là liệu có ai đó đang ghen tị với sự giàu có của bà Yến.

Nếu không có gì thay đổi thì quốc hội sẽ bỏ phiếu bãi nhiệm bà Đặng thị Hoàng Yến vào phiên họp toàn thể diễn ra vào ngày 21 tháng 5 tới. Quốc hội sẽ phải cần ít nhất 2/3 số đại biểu quốc hội biểu quyết tán thành để có thể thực sự bãi nhiệm bà Đặng Thị Hoàng Yến. Trước bà Yến, quốc hội Việt nam cũng từng bãi nhiệm hai đại biểu khác là ông Mạc Kim Tôn, nguyên giám đốc sở giáo dục và đào tạo Thái Bình, và ông Lê Minh Hoàng, nguyên giám đốc công ty điện lực thành phố Hồ Chí Minh. Hai người này bị bãi nhiệm vì đã có hành vi tham nhũng, lợi dụng chức quyền khi đang là đại biểu quốc hội.

Giả ngô giả ngọng

Mình có bài viết về bà Yến rồi, bài viết có tên: Khi bà Yến cười. Đợi mai báo đăng thì mình sẽ đưa lên blog Hôm nay đọc hai bài trả lời phỏng vấn của bà Yến mình thấy có mùi gì đó rất khó ngửi, nhưng thôi không nói nữa. Chỉ nói thêm một chuyện này thôi. Trong bài ‘Dù đau buồn, tôi tôn trọng tổ chức’ ( tại đây) bà Yến giải thích chuyện đảng viên hay không đảng viên rất tức cười: Trong bản mẫu lý lịch theo quy định của Ban bầu cử không hề có mục nào hỏi: ‘Đã từng là đảng viên không?’, mà chỉ có mục hỏi ‘Có là đảng viên Đảng cộng sản không?’ . Thực tế tôi đã không còn sinh hoạt Đảng thời gian rất dài, theo Điều lệ tôi không còn là đảng viên nữa, do vậy việc tôi khai mình không phải đảng viên là hoàn toàn chính xác.
Hi hi rất vui. Bà Yến vặn lý đại tài, bà bảo: “Trong bản mẫu lý lịch theo quy định của Ban bầu cử không hề có mục nào hỏi: ‘Đã từng là đảng viên không?’, mà chỉ có mục hỏi ‘Có là đảng viên Đảng cộng sản không?’ . Cái câu hỏi “Có là đảng viên Đảng cộng sản không?” là chuẩn không cần chỉnh. Để xác định đảng viên hay ngoài đảng người ta chỉ cần hỏi thế thôi, ai lại đi hỏi Đã từng là đảng viên không?’. Hỏi vậy lại phải hỏi thêm: Bây giờ có còn đảng viên hay không? nữa à, có mà hâm!
Bà Yến còn bảo: “Thực tế tôi đã không còn sinh hoạt Đảng thời gian rất dài, theo Điều lệ tôi không còn là đảng viên nữa, do vậy việc tôi khai mình không phải đảng viên là hoàn toàn chính xác.” Té ra bà Yến tự quyết định mình là đảng viên hay không, không cần có tổ chức đảng. Bà Yến hồn nhiên coi Đảng như câu lạc bộ tào lao nào đó, thích thì khai , chán thì lờ đi. Hi hi hiếm có đảng viên nào hồn nhiên như bà, lạy bà cả nón!
Này nhé, giả dụ ( giả dụ cho vui thôi) bà đã ly thân với chồng ( bỏ sinh hoạt tình dục lâu ngày) nhưng bà không đâm đơn ly hôn (và được tòa xử cho như ý). Gặp câu hỏi có chồng hay không, bà khai không chồng thì bà đã phạm tội gian dối . Chớ có cãi chày cãi cối, nói tại các ông không hỏi đã từng có chồng hay không; tôi bỏ sinh hoạt tình dục lâu ngày với chồng tôi, theo định nghĩa vợ chồng thì tôi không là vợ ông ta nữa. Hi hi nói thế không phải để “trung thực với bản thân” đâu bà Yến ơi, chính là để lừa trai cho dễ.
Này nhé, bà muốn vào đảng thì bà phải viết đơn xin vào đảng, muốn ra đảng phải viết đơn xin ra. Tổ chức đảng quyết định bà vào đảng hay ra đảng. Thẻ đảng của bà do tổ chức đảng cấp, và thu hồi. Vì vậy chẳng ai có quyền tự coi mình là đảng viên hay không. Nếu nghỉ sinh hoạt đảng quá ba tháng thì tổ chức đảng sẽ xóa tên bà. Có thể bà sẽ phải chịu một cái án kỉ luật đảng trước khi bị xóa tên. Khi và chỉ khi tổ chức đảng xóa tên bà thì bà mới được cái quyền coi mình là người ngoài đảng. Bà chả có quyền tự coi mình là người ngoài đảng khi bà vẫn có tên trong danh sách đảng viên của tổ chức đảng, đừng có mà đùa.
Những chuyện đó bà Yến biết thừa, bà giả ngô giả ngọng vậy thôi. Nhưng qua đó có thể thấy điều này: bà chả coi tổ chức đảng ra gì. Cái này thì đúng chất bà lắm, bà chẳng coi ai ra gì. Không tin cứ vào clip lễ trao thưởng Hoa trạng nguyên xem bà cười thì rõ. (Bấm vào đây nè!)
Cư dân mạng xôn xao vì bài phát biểu của bà Đặng Thị Hoàng Yến
Chủ nhật 19/02/2012 00:00
(GDVN) - Mới đây, cư dân mạng chuyền tay một bản clip bà Đặng Thị Hoàng Yến phát biểu tại lễ trao giải Hoa trạng nguyên. Chương trình được truyền hình trực tiếp trên kênh VTC1 của Đài Truyền hình Kỹ thuật số VTC. Trong phần giới thiệu, bà Yến đã đọc nhầm chức vụ của Bộ trưởng Phạm Vũ Luận - Bộ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo thành Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải.

QUÊ CHOA

Bà Hoàng Yến: ‘Dù đau buồn, tôi tôn trọng tổ chức’ Thứ năm 19/04/2012 12:15
"Dù là người trong cuộc, nhưng đọc báo mới biết UB MTTQ tỉnh và TƯ họp quyết định về sinh mệnh chính trị của mình… Có lẽ ai đó đặt mình vào địa vị tôi sẽ hiểu rõ cảm giác không thể diễn tả bằng lời" - bà Đặng Thị Hoàng Yến chia sẻ với PV.
‘Thời gian ngắn ngủi nhưng không hổ thẹn’


Bà Đặng Thị Hoàng Yến: Tôi sẵn sàng đối thoại với bất kỳ ai muốn tìm ra sự thật để làm rõ đúng sai. Ảnh: Minh Thăng
Cảm tưởng của bà lúc này, sau khi Đoàn chủ tịch UB Trung ương MTTQ Việt Nam tán thành đề nghị bãi miễn tư cách đại biểu QH của bà? Bà có buồn, hay thất vọng, thấy mình bị oan hoặc kém may mắn?

Thật sự dù có đau buồn thì tôi vẫn tôn trọng tổ chức, tôn trọng MTTQ các cấp đã làm qua 3 vòng hiệp thương để giới thiệu tôi ra ứng cử QH. Tôi tin rằng họ đã làm việc hết sức có trách nhiệm và kỹ lưỡng để lựa chọn những ứng viên có đủ phẩm chất cho cử tri lựa chọn.

Tôi cám ơn báo chí đã góp ý một cách khách quan và cũng cho tôi điều kiện để giãi bày. Tôi cũng rất cám ơn cử tri đã tin tưởng bầu tôi và tôi tin rằng tôi đã không phụ lòng tin của cử tri.

Bất luận thế nào, tôi vẫn tâm huyết và kiên trì thực hiện chương trình hành động do mình đề ra. Dù cho kết quả của QH thế nào, tôi cũng vui vẻ chấp nhận và bày tỏ niềm tin vào QH.

Tuy vậy, đã là con người, có trái tim và khối óc, có nhân cách, tôi cũng muốn giãi bày để mọi người hiểu cho mình để có đủ nghị lực, tiếp tục sống, cống hiến cho người dân và đất nước thân yêu của mình.

Cho đến nay, không một ai đối thoại thẳng thắn với tôi để tìm sự thật. Chưa một ai của UB TƯ MTTQ gặp gỡ, lắng nghe tôi trình bày, riêng Chủ tịch UB MTTQ tỉnh chỉ gặp tôi khoảng 15’ ngay trước cuộc họp bỏ phiếu đề nghị bãi miễn ĐBQH và cũng không hề nói gì về việc UB MTTQ tỉnh sẽ họp, nhất là trong khi tôi vẫn còn đang làm văn bản tiếp tục giải trình với Ban công tác đại biểu. Cũng chưa một ai của UB TƯ MTTQ yêu cầu giải trình hay cung cấp hồ sơ, chứng cứ.

Dù là người trong cuộc, nhưng chỉ đến khi đọc báo mới biết UB MTTQ tỉnh và TƯ họp quyết định về sinh mệnh chính trị của mình… Có lẽ ai đó đặt mình vào địa vị của chính tôi thì sẽ hiểu rõ cảm giác không thể diễn tả bằng lời được. Chỉ biết rằng, dù thời gian ngắn ngủi song tôi không hổ thẹn với những gì mình đã làm được.

Trả lời báo chí trước phiên họp của UB TƯ MTTQ, bà nói "sẵn sàng đối thoại". Bà có giữ nguyên quan điểm này?

Tôi sẵn sàng đối thoại với bất kỳ ai muốn tìm ra sự thật để làm rõ đúng sai, cái nào báo chí sai, cái nào tôi sai, cái nào do bất cập thiếu sót của cơ quan tổ chức liên quan thì cần phải làm rõ để xử lý công minh. Ví dụ:

Trong bản mẫu lý lịch theo quy định của Ban bầu cử không hề có mục nào hỏi: ‘Đã từng là đảng viên không?’, mà chỉ có mục hỏi ‘Có là đảng viên Đảng cộng sản không?’ . Thực tế tôi đã không còn sinh hoạt Đảng thời gian rất dài, theo Điều lệ tôi không còn là đảng viên nữa, do vậy việc tôi khai mình không phải đảng viên là hoàn toàn chính xác.

Hoặc trong mẫu khai lý lịch cũng không có một mục nào yêu cầu tôi phải khai về chồng đã ly hôn. Do vậy tôi không khai là hoàn toàn bình thường.

Còn nhiều đại biểu nhiệt huyết


Người ta vẫn thường nói phụ nữ làm chính trị còn vất vả hơn làm kinh doanh. Bà đã trải qua nhiều năm ở thương trường, nay với chính trường, trải nghiệm của bà là gì?

Cách đây 19 năm, tôi đã rời bỏ con đường sự nghiệp chính trị vì thấy mình không thích hợp và cũng để giữ tròn lời hứa với ba các cháu khi vuốt mắt cho anh ấy là sẽ nuôi dạy các con nên người.

Nếu đi theo con đường chính trị thì đồng lương không đủ nuôi các con, tôi đã nhiều lần phải dạy cô con gái: “Con đừng đòi mẹ mua đồ ăn nhé, nếu có tiền mẹ sẽ tự mua cho con, nếu con đòi mà mẹ không có tiền thì mẹ sẽ đau lòng lắm…” và tôi cũng không thể quên được lời thỏ thẻ của con bé chỉ mới hơn 4 tuổi đầu: ‘Mẹ ơi, con ngửi thấy mùi kem….’. Vì cháu nhớ lời mẹ dặn nên không dám đòi ăn kem mà chỉ diễn tả là ‘ngửi thấy’…

Ngược lại, nếu vẫn muốn đi theo con đường chính trị mà có nhiều tiền thì tôi sẽ không còn là chính tôi nữa. Vì vậy tôi đã quyết định rời khỏi con đường sự nghiệp chính trị.

Sau bao nhiêu năm, khi được giới thiệu ra ứng cử, tôi nghĩ rằng mình sẽ mang tất cả nhiệt huyết, trái tim và khối óc của mình để giúp cho dân, cho nước. Tôi hiểu rằng dù cá nhân tôi luôn đi đầu cố gắng hết sức mình trong kinh tế cũng chỉ có thể tạo được vài trăm ngàn hoặc vài triệu công ăn việc làm. Cho dù là người luôn tâm huyết với sự nghiệp giáo dục thì cũng chỉ cấp học bổng được cho vài ngàn em Hoa trạng nguyên, hoặc xây dựng được vài ngàn căn nhà tình thương, tình nghĩa cho những vùng nghèo khó.

Nếu muốn cho người dân bớt khổ, bớt nghèo thì chỉ có sự thay đổi trong chính sách kinh tế vĩ mô, trong hệ thống giáo dục… Đó là lý do vì sao tôi đã ứng cử.

Trải nghiệm lớn nhất trong thời gian qua đã cho tôi bài học: Lòng tốt không thôi cũng chưa đủ. Dũng khí và nhiệt huyết không thôi cũng chưa đủ, muốn làm chính trị sẽ cần phải có rất nhiều tố chất. Tôi tin rằng còn rất nhiều đại biểu đầy nhiệt huyết, có tấm lòng và có đủ tố chất để đấu tranh vì một đất nước hội nhập và giàu mạnh.

Vẫn là chính mình

Nếu bị bãi miễn, có điều gì khiến bà hối tiếc hay trăn trở nhất?

Thời gian tham gia Quốc hội rất ngắn, song tôi cũng tự hào rằng mình đã đóng góp một cách nhiệt tình, đầy trách nhiệm và thẳng thắn.

Ở kỳ họp thứ nhất, tôi đã phân tích góp ý về tỷ lệ thu thuế của Việt Nam /GDP cao nhất châu Á - lên tới 28%, ngay cả Trung Quốc cũng chỉ có 17% và đến kỳ họp thứ 2, Quốc hội đã thông qua chỉ tiêu kéo tỷ lệ thu thuế /GDP trong năm 2012 và kế hoạch 5 năm sẽ ở mức 22-23%.

Kỳ họp thứ 2, tôi đã cảnh báo việc 3.000 hồ thủy lợi tiềm ẩn rủi ro rất lớn vì không được chú trọng quản lý, nếu hồ Cửa Đạt bị bể sẽ mất trắng tỉnh Thanh Hóa… Thực tế vừa qua đập Sông Tranh bị nứt đã gây bao lo ngại mà báo chí ngày nào cũng đưa tin…

Tôi đã mạnh dạn đưa ra cảnh báo loại tội phạm mới lợi dụng chính sách để thôn tính doanh nghiệp, ngân hàng. Thực tế hiện nay đã, đang diễn ra và hàng trăm ngàn doanh nghiệp đang thật sự cam go…

Nếu có điều xấu nhất xảy ra, thì dù ở bất cứ cương vị nào tôi cũng sẽ là chính mình, tiếp tục thực hiện những việc mình đã làm gần 20 năm qua để góp phần xây dựng kinh tế đất nước, giúp nông dân và giúp thế hệ trẻ.

Hiền Anh/VNN
http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Ba-Hoang-Yen-Du-dau-buon-toi-ton-trong-to-chuc/148908.gd